Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn.
Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).
Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng.
Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Giữa hiện thực và huyền ảo. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.
Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.
Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Và như thế, em hiện hữu. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.
Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Tôi kém nhất khoản này. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.