Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.
Cá với bác gái xem đội nào thắng. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Tôi biết ông rất yêu vợ.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này.
Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Cớ gì mà không dám nói. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà.
chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi.